T5, 12 / 2016 5:54 Chiều | helios

Nghị luận về tình bạn vĩnh cửu 

Tôi quen Hoa từ thời hai đứa được bố mẹ dắt đi trường mẫu giáo. Và đến bây giờ  thì có lẽ đã tròn mười năm chúng tôi quen nhau, trở thành bạn với nhau và chia sẻ những ngọt bùi cùng nhau.

 

Tình bạn vĩnh cửu

Hoa là một cô gái nhỏ nhắn, dáng người mảnh mai. Bạn rất hòa đồng với mọi người, và điều làm tôi ấn tượng hơn cả là Hoa có 1 giọng hát trong trẻo, cao vút. Cũng chính vì vậy mà suốt những năm học tiểu học hay trung học, Hoa lúc nào  cũng được  giáo viên chủ nhiệm phân cho vị trí quản ca của lớp. Nếu nhắc đến kỷ niệm khó quên nhất trong suôt thời gian tôi và Hoa học tiểu học đấy chính là dịp nhà trường tổ chức thi văn nghệ giữa các lớp với nhau, hồi ấy tôi cũng được chọn vào đội văn nghệ của lớp, chỉ vì bất đồng ý kiến về các điệu múa trong lúc tập mà tôi với hoa cãi nhau, rồi thậm chí giận nhau. Chuyện mỗi lúc một nghiêm trọng hơn khi chẳng có đứa nào chịu làm hòa hay bắt chuyện trước cả. Rồi có một lần, lúc ấy trời mưa to lắm, tôi và cậu ấy đang chờ bố đến đón, bố tôi và bố Lam làm cùng cơ quan, lúc đấy cơ quan bố có cuộc họp quan trọng nên đều đến muộn, lúc đấy còn mỗi 2 đứa đứng dưới hiên lớp để chờ bố, không khí gượng gạo, dường như ai cũng muốn mở lời nhưng không biết mở lời như thế nào cả. Bỗng “đoàng” , có tiếng sét từ đâu dội đến, hai đứa không biết từ lúc nào dính chặt lấy nhau. Trong họng đứa nào cũng lí nhí lời xin lỗi. Về sau, chúng tôi vẫn có những giận dỗi nhau, nhưng chỉ một vài ngày lại đâu lại vào đấy. Bây giờ cũng chưa thể nói là trưởng thành, nhưng tôi và Hoa vẫn luôn chia sẻ, vẫn luôn cùng khóc, cùng cười, vẫn đang luôn sát cánh bên nhau trên trên mỗi chặng đường đời đầy biến cố và gai góc.

 

Tình bạn vĩnh cửu

Hồi là sinh viên năm nhất, những ngày nghỉ học hai đứa lại lóc cóc đèo nhau trên chiếc xe đạp cũ rích lượn lờ tung tăng khắp mọi ngõ ngách phố phường Hà Nội. Ngồi ở một góc nào đấy, hai đứa cầm hai que kem, mút mút ngu ngơ nhìn nhau rồi phá lên cười. Rồi có những cơn mưa bất chợt làm tôi và Hoa ướt sũng, lúc đấy trẻ trâu lắm, có biết lạnh là gì đâu, lại không cần che ô hay mặc áo mưa mà cứ thích phóng xe đạp như bay trong mưa, cười thỏa thích rồi về phòng trọ, và tất nhiên hai đứa ốm nguyên tuần.

Loading...

Những này tháng học trò cứ mãi xinh đẹp trôi qua cho đến 1 ngày Hoa…ngất ở tiết học thể dục. Lo lắng, sợ hãi cuống quýt, tất cả mọi người gọi xe đưa Hoa vào bệnh viện. Sau một loạt sơ cứu cuối cùng Hoa cũng qua cơn nguy kịch, các bác sỹ bắt đầu tiến hành làm tất cả các xét nghiệm, cái xét nghiêm chiết tiệt ấy phải mất hơn 1 ngày trời mới xong, ông bác sỹ bình tĩnh gọi bố Hoa vào phòng nói chuyện riêng. Một lúc lâu sau khi nhìn thấy ông bước ra từ phòng bác sỹ, tôi còn nhớ rất rõ, khuôn mặt ấy dường như tái nhợt, u ám thêm phần khắc khổ. Ông ngồi thụp hẳn xuống ở hành lang, tôi vội vàng đỡ ông dậy. Miệng ông mấp máy không nói rõ thành lời. Hoa bị suy tim giai đoạn cuối. Tôi lặng người đi, ngày hôm đấy, mọi thứ xám xịt. Bác sỹ nói Hoa sẽ phải ra đi bất cứ lúc nào. Tôi không thể tin vào sự thật khủng khiếp này, cậu ấy có thể ra đi bất cứ lúc nào ư?

Và ba mươi ngày sau, Hoa đã ra đi trong một buổi chiều lặng gió. Ngày Hoa bị cô y tá phủ tấm vải trắng quá đầu, tôi nhìn thấy có một bóng dáng lầm lũi, chỉ kịp nhìn rồi nắm đôi bàn tay lạnh buốt của cô ấy, lặng lẽ rơi trên má những giọt nước mắt mặn chát, lặng lẽ ngồi vào một góc nơi hành lang bệnh viện khe khẽ buông ra những lời tuyệt vọng cuối cùng: “anh yêu em”.Hoa ra đi để lại bao  ấp ủ, bao khát khao chảy bỏng của tuổi trẻ, để lại một cuộc tình chưa kịp bắt đầu. Hoa đã trở về với khói mây, với cát bụi, với chốn bình yên. Và tôi đã khóc thật nhiều…

 

Tình bạn vĩnh cửu

Hôm nay là tròn mười năm ngày tôi và cậu làm bạn, suốt đời tớ sẽ không bao giờ quên tình bạn thiêng liêng của chúng ta đâu, cậu vẫn luôn ở trong tim tớ Hoa à. Và hôm nay tôi vẫn thấy hình bóng quen thuộc những lần giỗ trước của Hoa, cậu ta mỉm cười nghẹn ngào, là Kiên…

>>> XEM THÊM : 

”;\

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục