T5, 07 / 2017 11:36 Sáng | linh

Tự bao giờ mùi đồng nội, mùi rơm rạ mùi cỏ cháy hay tiếng tí tách của củi cháy đượm khiến chúng ta nôn nao nhớ về tuổi thơ, những tháng ngày đầm ấm đoàn viên bên gia đình. Có bao giờ, đứng ở đất nước xa xôi nào đó, khi tuyết rơi vào tháng chạp, đứng giữa thủ đô hoa lệ Paris, chúng ta lại chợt nghẹn ngào khi nhớ lại những kí ức cùng háo hức đón giao thừa, khoảnh khắc thiêng liêng chào đón một năm mới sang với biết bao nhiêu điều mới lạ. Có bao giờ, lạc lõng giữa phố phường tấp nập, ánh mắt và khuôn mặt ta chợt bừng sáng lên khi nhìn thấy cành đào phai được cầm trên tay bởi một người phụ nữ đội nón lá. Ôi Việt Nam, ôi quê hương, ôi người xứ tôi đây rồi, rồi lại bùi ngùi mong ước đang được đứng trên đất quê hương, sắm sanh chuẩn bị ngày tết, thật ấm cúng thật thắm đượm tình người.

Chẳng biết chữ “ Tết” được ai gọi tên hay đồng bào mình cha ông mình đã quen gọi, cũng chẳng ai định nghĩa hay cắt nghĩa được “ Tết” là gì. Nhưng trong thâm tâm mỗi người con Việt Nam, Tết gắn liền với niềm vui, niềm hạnh phúc và những giọt nước mắt chỉ chực dâng trào khi cả gia đình được đoàn tụ, quây quần kể lại chuyện xưa, ông bà dặn dò con cháu, những nụ cười hồn nhiên của con trẻ, những miệng nhai trầu móm mém của ông bà, cái Tết đã trở nên ăn sâu vào tiềm thức con người ta như vậy.

tet-que-huong

Người ta thường nói, con người thường bị đánh thức bởi mùi hương, và đôi khi chỉ một khoảnh khắc thôi cũng khiến cho con người ta như lạc vào dòng thời gian,quay về những khoảnh khắc đáng ghi nhớ và trân trọng nhất. Một làn khói, mùi sương đêm, hương thơm bánh trái hoa quả ngày tết, hương thơm của chợ Tết, hương thơm của cốm, hương thơm của tách trà nhâm nhi. Khoảnh khắc đáng giá như vậy. Giống như trời mưa phùn lạnh lẽo rồi bỗng chợt pha chút nắng ấm áp, giọt sương long lanh trên lá cành khiến cho con người ta nhớ đến mùa xuân, mùa của những lễ hội của niềm vui sum vầy. Giống như phiên chợ đầu xuân bắt đầu những bà những mẹ chuẩn bị mua lạt, lá dong, đầu đội nón, tay những thúng, những làn, những túi lớn túi bé với nụ cười hân hoan trên môi.

Loading...

tet-que-huong

Tôi nhớ quê hương nhớ Tết khi thời thơ ấu, mọi thứ còn rất đơn sơ giản dị, những món ăn truyền thống đậm đà, cành đào phai nở rộ, bàn thờ bánh trai giản dị nhưng thấm đượm tình người. Nhớ hương vị bánh tét dẻo thơm mùi gạo nếp, bên trong thịt mỡ dưa hành phả vào mũi làn hương béo ngậy, lớp vỏ bánh xanh đầy kích thích, cứ như cắn một miếng thì trăm bề lo lắng cũng chẳng thể còn. Nhớ nồi thịt kho, sóng sánh vàng cánh gián, được mẹ nấu một cách khéo léo mà cho tới bây giờ có thử qua bao nhiêu món ăn đi nữa cũng không thể mua lại được hương vị của ngày xưa. Tôi nhớ ông tôi, mỗi khi tết đến, bố mẹ bận bịu buôn bán, tôi lại ngồi theo ông để hoc gói bánh. Ngày ấy, thích nghe ông kể chuyện ngày xưa ông bà 30 Tết nghèo khó chạy vạy thế nào để có bánh ngày tết cúng ông bà tổ tiên, cố gắng cả năm để cuối năm mua được cho con manh áo mới, để giao thừa cả nhà cười đùa trong tràng pháo vui mừng đón xuân. Sau này, ông mất rồi, mỗi lần xin bố mẹ gói bánh cúng lên bàn thờ ông bà tổ tiên, lòng tôi lại nghẹn ngào một nỗi buồn khó tả, lại nhớ đến những lời ông nói, nhớ nụ cười của ông năm ấy, nhớ bàn tây gầy guộc lần từng mớ lạt.

Tết là vậy, là để con người ta nhớ lại những điều đã trở thành một ngăn kéo đầy ắp những kỉ niệm mến thương. Chỉ cần con người kéo nhẹ ngăn kéo ấy ra, nước mắt chực dâng trào với bao cảm xúc lẫn lộn, vui có , buồn có, nhớ nhung có và hồ hởi cũng có. Cứ thế, chẳng bao giờ người ta quên dặn dò con cháu sống phải đạo, yêu thương và trân trọng những khoảnh khắc gia đình. Thời gian trôi đi, những cái Tết lại hứa hẹn đến, người người nhà nhà lại háo hức mong chờ cho một năm trôi qua êm đẹp.

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục