T4, 01 / 2018 10:00 Sáng | tam

( Soạn văn lớp 12 ) – Em hãy soạn bài Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Đề bài: Soạn Bài Vợ Chồng A Phủ Lớp 12 Của Tô Hoài / Bài Văn Hay

Bài Làm

I. Tìm hiểu chung

1.Tác giả

– Tô Hoài: Tên khai sinh là Nguyễn Sen, sinh năm 1920. Là nhà văn lớn, sáng tác nhiều thể loại.
– Sáng tác thiên về diễn tả những sự thật đời thường: “Viết văn là một quá trình đấu tranh để nói ra sự thật. Đã là sự thật thì không tầm thường, cho dù phải đập vỡ những thần tượng trong lòng người đọc”.
– Có vốn hiểu biết sâu sắc, phong phú về phong tục, tập quán của nhiều vùng khác nhau đặc biệt là vùng Tây Bắc.
– Năm 1996, được nhà nước tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật.
– Một số tác phẩm tiêu biểu: Miền Tây (1967), Dế mèn phiêu lưu kí, O chuột (1942), Nhà nghèo (1944), Truyện Tây Bắc (1953)…

>> XEM THÊM: Phân Tích Nhân Vật A Phủ

>> XEM THÊM: Cảm nhận Vợ Chồng A Phủ

2. Tác phẩm

a. Hoàn cảnh sáng tác.
– Khi Tô Hoài cùng bộ đội tham gia vào chiến dịch giải phóng Tây Bắc (1952).
b. Xuất xứ.
-In trong tập Truyện Tây Bắc, gồm 3 tập: Cứu đất cứu mường, Mường Giơn và Vợ chồng A Phủ.
-Truyện Tây Bắc gồm 2 phần:
+ Phần 1: Cuộc đời và số phận của Mị và A Phủ ở Hồng Ngài.
+ Phần 2: Cuộc đời và số phận của Mị và A Phủ ở Phiềng Sa.
– Đoạn trích thuộc phần 1 của tác phẩm.
c. Tóm tắt tác phẩm.
Truyện Vợ chồng A Phủ dựa vào một câu chuyện có thật kể về hai chặng đường đời của Mị và A Phủ:
– Những ngày ở Hồng Ngài, làm dâu, ở nợ trong nhà thống lý Pá Tra.
– Trốn sang Phiềng Sa, nên vợ nên chồng, gặp gỡ Cách mạng và trở thành du kích.
d. Bố cục
-3 phần.
+ Phần 1: Kể về Mị và cảnh sống bi đát trong nhà Pá Tra.
+ Phần 2: Kể về A Phủ (cảnh đánh nhau và cuộc xử kiện)
+ Phần 3: Cảnh A Phủ bị trói, Mị cứu A Phủ và hai người trốn khỏi Hồng Ngài.

II. Tìm hiểu chi tiết

1. Nhân vật Mị.

*Khi còn ở gia đình.
– “Trai đến đứng nhẵn cả chân vách đầu buồng Mị”.
– “Mị thổi sáo giỏi”, “thổi lá cũng hay như thổi sáo”.
– “Có biết bao nhiêu người mê, ngày đêm thổi sáo đi theo Mị”.
->Một bông hoa rừng rực rỡ, trẻ trung, nhan sắc, tài năng, lạc quan, yêu đời -> Có ước mơ, hoài bão.
=> Phẩm chất tốt đẹp đáng quý, đáng trân trọng.
Bố mẹ nợ tiền thống lí, Mị bị bắt cóc trừ nợ. Tuổi xuân, hạnh phúc bị vùi dập → món hàng.
soan bai vo chong a phu
+ Thời gian đầu: Khóc, bỏ trốn, muốn ăn lá ngón nhưng không đành chết vì thương cha.
Phản ứng mạnh mẽ, tất yếu của một con người ham sống, đấu tranh cho quyền sống chính đáng. Đồng thời còn thể hiện lòng hiếu thảo sự hi sinh, của Mị đối với cha mẹ.
b. Khi về làm dâu nhà Thống lí Pá Tra.
+ Thời gian qua (bố chết): Tưởng mình là thân trâu ngựa “ngựa phải đổi tàu, ngựa chỉ biết việc ăn cỏ, biết đi làm mà thôi…”
-> Ý thức đấu tranh phản kháng bị tê liệt, Mị sống buông trôi, vật vờ … Nhà văn như nhập vào dòng tâm tư của nhân vật để diễn tả nỗi niềm, để kể về sự cực nhọc thân xác của nhân vật.
– Nỗi đau tinh thần:
+ “Lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa” → câm lặng, cô độc.
+ Cái buồng kín mít, chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay… → ngục thất tinh thần giam hãm tuổi xuân, sức sống, cách li tâm hồn Mị với cuộc đời (ẩn dụ).
+ Mị nghĩ cứ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà trông ra đến bao giờ chết thì thôi.→ cuộc sống đen tối, bế tắc, không lối thoát.
=> Cuộc đời của Mị là một câu chuyện buồn. Sự thay đổi của Mị có ý nghĩa tố cáo mạnh mẽ chế độ phong kiến miền núi.
-Làm dâu nhà thống lí Pá Tra
+ Cái xác không hồn.
+ Sự thay đổi ở Mị
=> Tố cáo chế độ phong kiến miền núi
– “Tai Mị văng vẳng tiếng sáo gọi bạn đầu làng”
– “Mị nhẩm thầm theo tiếng sáo”
– Uống rượu: “uống ực từng bát”
Nhớ lại quá khứ – Lãng quên thực tại
– “Mị vẫn còn trẻ. Mị muốn đi chơi”.
Sức sống bừng dậy. Mị muốn đi chơi hội->  Một cuộc khởi nghĩa nhân tính trong Mị
c. Sức sống trong Mị.
* Mị trong đêm tình mùa xuân:
– Mị nhận ra hiện tại khốn cùng:
– Ý nghĩ về cái chết: Khi muốn sống như một con người, Mị chỉ muốn chết ngay lập tức.
– Tiếng sáo:
+ Kéo Mị ra khỏi thời khắc bi kịch nhất của lòng mình.
+ Thổi bùng lên đốm lửa sống tưởng như đã lụi tàn, héo úa nơi tâm hồn Mị.
– Hành động:
+ Thắp đèn: Thắp lên ánh sáng rọi vào cuộc đời tăm tối triền miên của Mị.
+ Chuẩn bị đi chơi hội: Phản kháng quyết liệt.
+ Khát vọng bị vùi dập: A Sử trói đứng Mị vào cột nhà.
+ Mị như quên mình bị trói: Mị “vùng bước đi” theo tiếng sáo.
+ Nghe tiếng chân ngựa: Cay đắng nhận ra thân phận mình.
→Thân phận con người mà không bằng thân phận một con ngựa.
=> Người phụ nữ trong bão tố khổ đau vẫn nguyên vẹn niềm ham sống, khao khát tình yêu mà bấy lâu nay tưởng như héo úa lụi tàn trong đoạ đầy đau khổ.
* Mị trong đêm cắt dây trói cứu A Phủ:
-Ban đầu khi nhìn thấy A Phủ bị trói, Mị vẫn “thản nhiên” .→ Mị tê liệt, dửng dưng, vô cảm, chai sạn trước nỗi đau khổ.

– Nhìn thấy giọt nước mắt trên má A Phủ.
+ Mị nhớ lại nỗi đau của mình.
+ Mị nhận ra nỗi đau khổ của người khác, thương A Phủ.

Loading...

Ý nghĩ cứu A Phủ: → Át đi nỗi sợ hãi, sẵn sàng chết thay cho A Phủ.
* Cắt dây trói cứu A Phủ
– Lòng thương người
– Chạy theo A Phủ
– Giải thoát cho chính mình -> Đó là con đường giải thoát duy nhất, cứu người cũng là tự cứu mình.

2. Nhân vật A Phủ.

– Sống mồ côi từ bé.
– Siêng năng, cần cù.
– Gan dạ, sống dũng cảm.
– Con nhà nghèo nên không thể lấy vợ.
→ Có cuộc đời bất hạnh – hình ảnh điển hình của người dân miền núi.
– Vì đánh A Sử → bị bắt, bị đánh đập → thành đầy tớ nhà Pá Tra.
– Vì để mất bò nên A Phủ bị phạt trói đứng nhiều ngày không cho ăn uống.
→ Sự độc ác của nhà Thống lí Pá Tra.
=> Tô Hoài đã nói lên tiếng nói tố cáo bọn thống trị và tiếng nói thương cảm cho người dân nghèo.

III.Tổng kết.

1. Nội dung

– Cảm thông sâu sắc với nỗi khổ vật chất và nỗi đau tinh thần của các nhân vật Mị và A phủ dưới chế độ thống trị của phong kiến miền núi.

– Khám phá sức mạnh tiềm ẩn của những nạn nhân: niềm khát khao hạnh phúc, tự do và khả năng vùng dậy để tự giải phóng.

2. Nghệ thuật

– Khắc họa nhân vật: sống động và chân thực.

– Miêu tả tâm lí nhân vật: sinh động, đặc sắc (diễn biến tâm trạng của Mị trong đêm tình mùa xuân và đem Mị cắt dây trói cho A Phủ).

– Nghệ thuật kể chuyện: uyển chuyển, linh hoạt, mang phong cách truyền thống nhưng đầy sáng tạo (kể theo trình tự thời gian nhưng có đan xen hồi ức, vận dụng kĩ thuật đồng hiện của điện ảnh ….).

– Ngôn ngữ: giản dị, phong phú, đầy sáng tạo, mang bản sắc riêng.

– Giọng điệu: trữ tình, lôi cuốn người đọc.

>> XEM THÊM: Phân Tích Nhân Vật Mị

>> XEM THÊM: Phân tích diễn biến tâm trạng Mị trong đêm tình mùa xuân

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục