T5, 07 / 2017 12:00 Chiều | linh

Đề bài: Soạn bài Hai đứa trẻ của Thạch Lam văn lớp 11

I.    tìm hiểu chung

1.    tác giả

Thạch Lam sinh năm 1910 ,mất năm 1942,  tại Hải Dương. Ông là một trong những nhà văn nổi tiếng của nhóm tự lực văn đoàn, tuy nhiên hoạt động chẳng được bao lâu thì ông mất khi tuổi đời còn quá trẻ.

–    Sự nghiệp sáng tác:

•   các tác phẩm tiêu biểu ông để lại như là gió đầu mùa, ngày mới, nắng trong vườn, Hà Nội băm sáu phố phường, theo giòng

•    Phong cách nghệ thuật:

Tác phẩm của ông đều là những tác phẩm không có cốt truyện hoặc thường là những cốt truyện nhẹ nhàng không mang tới những tình huống kịch tính , thế nhưng nó vẫn hấp dẫn người đọc bởi sự nhẹ nhàng và êm ái giống như những bài thơ trữ tình đượm buồn.

soan-bai-hai-dua-tre-cua-thach-lam

2.    Tác phẩm

a.    Hoàn cảnh sáng tác:

nhà văn đã có những ngày tháng sống ở tại Cẩm giàng , vốn là người nhạy cảm cho nên nhà văn nhận thấy đồng cảm và thương xót cho cuộc sống của những người dân ở nơi đây, cho nên đã sáng tác nên truyện ngắn này.

b.    Xuất xứ: truyện ngắn được in trong tập nắng trong vườn (1938)

c.    Bố cục: 3 phần:

–    Phần 1: từ đầu đến cười khanh khách: cảnh phố huyện lúc chiều xuống

–    Phần 2: tiếp đến cảm giác mơ hồ không hiểu nổi: cảnh phố huyện về đêm

–    Phần 3: còn lại: cảnh chuyền tàu đêm đi qua phố huyện

II.    Đọc hiểu chi tiết

1.    Bức tranh phố huyện nghèo lúc chiều xuống

a.    Bức tranh phố huyện lúc chiều tàn

–    Thiên nhiên:

•    Hình ảnh: phương tây đỏ rực như lửa cháy  , những lũy tre cắt hình ở trên bầu trời rõ rệt.

•    Âm thanh: tiếng trốn thu không trên cái chòi huyện nghèo, có tiếng muỗi vo ve, tiếng ếch nhái kêu râm ran ngoài đồng

•    Màu sắc: màu đỏ của mặt trời xuống, màu đen của lũy tre in trên nền trời.

•    Đường nét: mập mờ trong ánh chiều chạng vạng

•    Ánh sáng: ánh đèn lóe ra ngoài khiến cho đá trên đường một bên sáng một bên tối

->    “chiều, chiều rồi một buổi chiều nhẹ như ru và thoảng qua gió mát”. Hình ảnh âm thanh phố huyện hiện lên tàn tạ mang theo cả sự héo úa của chiều tàn. Ở đó ta thấy một bức họa đồng quê yên bình, mộc mạc, chân quê nhưng nó lại mang một nỗi buồn man mác của sự héo tàn. PHố huyện giống như một miền đời đang bị lãng quên nơi bùn đầy nước đọng.

–    Con người

•    Liên và An:

Hai chi em đang chuẩn bị mở quán tối, lặng ngắm buổi chiều tà, không hiểu sao lòng Liên lại thấy man mác buồn -> nhạy cảm với cảnh sống nơi đây

b.    Chợ tàn:

–    Cảnh tượng:

•     chợ tàn và trên đất chỉ còn những rác rưởi, vỏ các loại trái cây, mấy cô bán hàng còn đứng nói chuyện thêm một chút rồi mới về -> gợi nhịp sống thường ngày

•    Một mùi âm ẩm bốc lên như mùi của đất quê hương này vậy

–    Con người:

•    Mấy đứa trẻ nghèo đang lom khom nhặt nhạnh những thanh củi tre những gì còn dùng được.

Loading...

•  Bà cụ Thi Điên thì lảo đảo bước ra mua rượu sau đó lại lảo đảo đi dần vào bóng tối.

•    Mẹ con chí Tý bắt đầu dọn hàng

->    Cảnh tượng tàn tạ kết thúc một ngày, những con người lại bắt đầu xuất hiện làm những công việc quen thuộc hằng ngày. Với giọng văn nhẹ nhàng êm ái, nhà văn đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên và bức tranh con người nơi phố huyện nghèo.

2.    Cảnh phố huyện khi đêm đến:

a.    Thiên nhiên:

–    Nhà văn bắt đầu bằng một câu văn êm ả: “Trời đã bắt đầu đêm, một đêm mùa hạ êm như nhung và thoảng qua gió mát. Đường phố và các ngơ con dần dần chứa đầy bóng tối.”

–    Những con phố đã ngập tràn ở trong bóng tối, nhà văn sử dụng nghệ thuật đối lập lấy ánh sáng để tả bóng tối nhằm lột tả hết sự tối tăm của miền đời tù đọng nơi đây.

–    Ánh sáng:

•    Khe sáng, hột sáng, quầng sáng…

–    bóng tối chỉ được khái quáy bằng câu tối hết cả con đường từ nhà ra sông, từ đó thể hiện được cái bóng tối của phố huyện nghèo.

b.    Con người:

– Mẹ con chị Tý bắt đầu dọn hàng, dọn thì cứ dọn nhưng chắc gì đã có ai vào uống nước.

–    Gia đình nhà bác Xẩm: Thằng con trai nằm bò ra đất nghịch đất cát, bác chưa hát vì chứa có ai nghe, thỉnh thoảng lại góp vào bầu trời bằng những nốt nhạc bần bật .

–    Bác Siêu: nhà bác ấy bán phở nhưng nơi đây phở của bác không khác gì một món quà xỉ.

–    Chị em Liên cũng mở quán để giúp mẹ kiếm thêm được đồng nào hay đông ấy

->   Từng ấy con người oằn mình ra để kiếm sống, trong một sân khấu họ không hề có lấy một khuôn mặt, họ có thể đổi vai cho nhau được nhưng lại không ai có thể đổi phận cho ai được. Họ vẫn cầm sự để sống qua ngày, họ vẫn đang mong đợi một điều gì tươi sáng hơn tới với họ. -> nhà văn đã hướng nhân vật mình về tương lai.

soan-bai-hai-dua-tre-cua-thach-lam

3.    Cảnh chuyến tàu đêm đến

+ Đối với những người phố huyện thì chuyến tàu đêm chính là niềm hi vọng để kiếm thêm vài hào nước, hào phở.

+ Còn đối với chị em Liên thì nó mang tới những kí ức xa xăm về một Hà Nội nhiều ánh đèn và những que kem xanh đỏ.

+ Đối với những người phố huyện thì chuyến tài đêm chính là niềm hi vọng có thể kiếm thêm vài hào nước, hào phở.

–    Cảnh tàu đến:

•    Tàu mang tới luồng ánh sáng ở những khoang hạng sang lấp lánh ánh đèn

•    Mang lại sự huyên náo những tiếng người cười nói

•    Mang lại hi vọng cho những con người nơi phố huyện

–    Tàu đi:

•  tàu đi để lại biết bao nhiêu nuối tiếc cho những con người nơi phố huyện.

->    chuyến tài đêm đã thể hiện được niềm mơ ước về tương lai tươi sáng của chừng ấy con người nơi phố huyện.

III.    Tổng kết

–    Nội dung:

Bằng cốt truyện nhẹ nhàng , sâu lắng , nhà văn đã thổi một làn gió mộc mạc chân quê, một làn gió xưa man mác vào lòng người đọc về những kiếp người sống trong miền đời bị trôi lãng.

Giọng văn nhẹ nhàng, cách kể chuyện hấp dẫn, cùng bút pháp lãng mạn,hiện thực, tiêu tả tâm lý nhân vật sâu sắc. Truyện ngắn không khác nào một bài thơ đượm buồn.

 

 

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục