T4, 07 / 2017 11:58 Sáng | linh
  1. Tác giả tác phẩm

Cao Bá Quát được biết đến là nhân vật nổi tiếng văn hay chữ tốt, không chỉ thông tỏ văn chương mà còn có biêt tài viết chữ rất đẹp. Tài năng và đức hạnh của ông lưu truyền đến thời đại ngày nay, tuy nhiên, ông lại gặp nhiều trắc trở trên con đường công danh. Dẫu vậy không thể phủ nhận rằng cao bá quát đã để lại một khối lượng thơ văn và nhiều tác phẩm văn chương có giá trị. Tâm tư tình cảm của tác giả cũng được bộc lộ thông qua những dòng thơ chứa chất nỗi niềm

2 Tác phẩm:

Bài ca ngắn đi trên bãi cát” chính là một trong số những tác phẩm tiêu biểu của Cao BÁ Quát. Thông qua việc miêu tả con đường dài vô tận khi người chính khách đi trên con đường đầy cát đó cũng chính nhằm nói đến con đường công danh mù mịt xa tít tắp mà ông phải hứng chiu. Con đường đó đầy gian nan vất vả và chưa có một hứa hẹn tốt đẹp hơn

a, Hoàn cảnh sáng tác:

Trong một lần có dịp đi qua miền Trung, tâm trạng của người thi sĩ chứa chất nỗi lòng chợt nhìn thấy dãi cát dài vô tận trong đầu nảy ra ý tưởng viết bài thơ “ Bài ca ngắn đi trên bãi cát”. Nhân vật chính trong bài thơ chính là hình ảnh của tác giả và hình ảnh của bãi cát dà ngụ ý cho con đường con đường công danh sư nghiệp của tác giả. Con đường đó, bãi cát đó cứ dài mãi , mù mịt, từng bước bước đi đầy khó nhọc bởi vì “Bãi cát lại bãi cát dài, Đi một bước như lùi một bước.”

b, Tìm hiểu chi tiết:

soan-bai-bai-ca-ngan-di-tren-bai-cat

Hình ảnh bãi cát dài gây trỏ ngại cho những người đang cố gắng để vượt qua

Hình ảnh của bãi cát trong bài thơ được miêu tả một cách chân thực và nối tiếp nhau cứ như không bao giờ kết thúc. Người ta chỉ thấy một màu vàng của cát và những trập trùng những cát. Giống hư vướng vào mê cung chẳng bao giờ có điểm dừng chân, sợ rằng sẽ bước nhầm vào một con đường khác cũng chỉ là đường cụt.

Từ “ lại” được tác giả sử dụng một cách khéo léo nhằm miêu tả và nhấn mạnh thêm sự vô tận của bãi cát. Biện pháp so sánh trong câu “ Đi một bước như lùi một bước” như tạo ra viễn cảnh nhọc nhằn của những người đang bước đi trên những bãi cát đó. Người ta dường như không bao giơ nhìn thấy đích đến của những con đường này

Con đường gian nan chưa dừng lại ở đó bởi một ngày dài vật lộn với con đường cát bụi, tưởng như được dừng chân nghỉ ngơi nhưng bốn bề nhà cát, chưa đến điểm hẹn thì người lữ khách  phảo biết đối phó như thế nào?

 “Mặt trời đã lặn, chưa dừng được

Lữ khách trên đường nước mắt rơi”

Hình ảnh ẩn dụ độc đáo

Loading...

Cái hay của bài thơ không chỉ là viết ra những nỗi khó khăn vất vả của người lữ khách đi trên bãi cát dài đó thật mà cái chính ở đây bãi cát chính là hình ảnh ẩn dụ cho con đường công danh đầy mờ mịt, vậy mà nhiều người không thể bị mê hoặc bởi vinh hoa phú quý, bị cuốn vào và không thể chống cự lại được

soan-bai-bai-ca-ngan-di-tren-bai-cat

 “Không học được tiên ông phép ngủ

Trèo non, lội suối, giận khôn vơi!

Xưa nay, phường danh lợi

 Tất tả trên đường đời

 Đầu gió hơi men thơm quán rượu,

Người say vô số, tỉnh bao người ?”

Tác giả chỉ ra một sự thật hiển nhân, một quy luật tự nhiên của cuộc sống của mưu sinh của trần tục đó chính là đã là người trần mắt thịt thì ai mà chẳng hám công danh tiền tài chỉ có thể biến thành tiên ông thì mới không màng tới danh lợi,chứ nếu là người trần tục, những hư vinh cũng khiến con người ta mờ mắt mà chay theo

Để rồi biết là gian nan biết là vất vả biết là chẳng biết mình sẽ đi đến đâu nhưng vẫn một mực dấn thân vào chốn dầu sôi lửa bỏng mọi sự như đã được sắp đặt theo quy luật tự nhiên

Nhà thơ như tỉnh rồi lại say rồi lại tỉnh bàng hoàng nghĩ có nên bước tiếp con đường đó không, hay mặc vinh hoa mặc danh tiếng, bỏ qua một bên sống môt cuộc sống an nhàn thanh cao

Tỉnh rồi người ta lại thấy hiện thực quá phũ phàng, bãi cát dài vẫn còn đó, con đường chưa đi hay đi dở rồi vẫn còn đó , một lời thở than lại cất lên

Bãi cát dài, bãi cát dài ơi! Tính sao đây ? Đường bằng mờ mịt, Đường ghê sợ còn nhiều, đâu ít ? Hãy nghe ta hát khúc “đường cùng”

Phía bắc núi Bắc, núi muôn trùng,

Phía nam núi Nam, sóng dào dạt

Anh đứng làm chi trên bãi cát ?”

 Cô độc và băn khoăn trên chính con đường mình đã chọn không biết người lữ khách trên chính bãi cát và con đường mình đã đi đó nên làm gì cho thoải đáng, biết hỏi ai lấy ai mà hỏi rằng nên làm gì có nên bước tiếp không

Câu thơ như để lại một dấu chấm lửng dài, thoáng lên một nỗi buồn một nỗi tuyệt vọng, bất lực trào dâng trong lòng người khách độc hành, để bày tỏ tâm trạng chỉ biết cất lên khúc hát “đường cùng”

Giữa bốn bề là cát, người lữ khách chưa biết phải chọn con đường nào cho chính bản thân mình cho nên vẫn đang rất bận lòng băn khoăn. Tuy nhiên sự băn khoăn đó hé lộ rằng rồi sẽ đến một ngày con người đó cũng sẽ tìm được hướng đi riêng cho chính mình

  1. Tổng kết:

Được viết nên từ chính trải nghiệm thực tế bài thơ giống như một lời mang nặng tâm sự của một người trí thức vẫn đang băn khoăn giữa co đường mình chọn cũng như những lời thơ được viết ra như để bày tỏ nỗi niềm uất ức của chế độ phong kiến bất công và nhằm thức tỉnh một thế hệ

 

 

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục