CN, 04 / 2016 1:07 Chiều | helios

Đề bài: Phân Tích Nhân Vật Người Đàn Bà Hàng Chài Trong Chiếc Thuyền Ngoài Xa Của Nguyễn Minh Châu

Bài Làm

Nguyễn Minh Châu là một trong số những nhà văn giàu tâm huyết luôn trăn trở về một nền văn học xứng đáng với tầm vóc dân tộc và với sự kì vọng của nhân dân, bởi thế mặc dù rất thành công với những sáng tác về đề tài chiến tranh mang đậm khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn nhưng Nguyễn Minh Châu vẫn không ngừng tìm tòi nỗ lực để có những đóng góp không nhỏ vào sự cách tân nền văn học nước nhà. Nguyễn Minh Châu, ông được đánh giá là " một số những nhà văn mở đường tinh anh và tài năng nhất của văn học Việt nam sau 1975". từ cảm hứng sử thi lãng mạn trong các tác phẩm  thời kì chiến tranh, Nguyễn Minh Châu chuyển dần sang triết luận về những giá trị nhân bản đời thường đi sâu khám phá ý nghĩa bản chất con người trong cuộc mưu sinh, trong hành trình nhọc nhằn kiếm tìm hạnh phúc và hoàn thiện nhân cách tiêu biểu cho giai đoạn sáng tác thứ hai của Nguyễn Minh Châu : là tiếp cận đời sống từ góc độ thế sự và có cái nhìn đa chiều đối với hiện thực chính là truyện ngắn chiếc thuyền ngoài xa qua hình tượng nhân vật người đàn bà hàng chài trong tác phẩm. Nhà văn không chỉ khám phá và phản ánh những nhọc nhằn trong cuộc đời nghịch lí tăm tối mà còn phát hiện thấy những hạt ngọc lấp lánh trong tâm hồn con người khuất lấp sau cái lầm lụi cát bụi của đời thường.

>> XEM THÊM: Phân tích người đàn bà hàng chài Bài Khác

Hình tượng người đàn bà hàng chài xuất hiện lần đầu tiên trong cái nhìn của nghệ sĩ Phùng là hình ảnh một người đàn bà vùng biển cao lớn, xấu xí, thô kệch, lam lũ, cực khổ, dường như ấn tượng đầu tiên của Phùng là chị ta quá mệt mỏi trong cuộc vật lộn với cuộc sống để kiếm kế mưu sinh ( nửa trên bạc phếch…) nhưng ấn tượng hơn nữa là trận đòn chị ta chịu đựng ngay sau đó ( người đàn ông hung tợn…) một trận đòn thô bạo trút xuống đầu người đàn bà kia, chị ta không bỏ chạy, không kêu la, khóc lóc, không van xin mà chỉ nhẫn nhục chịu đựng nên  những gì có được trong suy nghĩ của Phùng đối với nhân vật này là khốn khổ,đáng thương đến tội nghiệp. Sau đó, khi hiểu rõ sự việc cả Phùng và Đẩu mới vỡ lẽ ra nhiều điều. Họ hiểu vì sao người đàn bà kia khổ đến cùng cực nhưng nhất quyết không chịu lìa bỏ người chồng vũ phu vì cuộc sống mưu sinh quá vất vả, chấp nhận người chồng thô bạo ấy để duy trì sự sống :" trên thuyền phải có người đàn ông dù hắn man rợ tàn bạo tới mức nào ".

Điểm thứ hai ở người đàn bà kia là đức hi sinh cao  cả, chị ta không chỉ sống cho mình mà còn sống cho đàn con.

phan tich nhan vat nguoi dan ba hang chai

Loading...

Điểm thứ ba là lòng vị tha vô cùng sâu sắc, không hề trách móc oán hận trách móc người chồng đã đánh chị ta còn nói đỡ cho chồng. Trong suy nghĩ và tình cảm của người phụ nữ ấy chồng là nạn nhân của hoàn cảnh chứ không phải tội phạm, anh ta dù tàn nhẫn thô bạo nhưng trong tình cảm của người vợ anh ta đáng thương hơn đáng trách  Chị tự thấy mình cũng có một phần trách nhiệm khiến cho hoàn cảnh sống cùng cực (đẻ nhiều nên muốn san sẻ với chồng chị ta chấp nhận chịu đòn chứ không phải bị động để cho chồng chị ta không khóc lóc, van xin, không chống đỡ, không oán hận, nó như  sự chia sẻ nỗi khốn quẫn của người chồng. Nhưng một điều là khi bị chồng đánh chị ta không khóc lóc nhưng đến khi đứa con không cho bố đánh mẹ thì chị ta bật khóc. Vì sao vậy ? Trước kia khi lũ trẻ còn nhỏ, chị vẫn thường bị chồng đánh ngay trên thuyền, khi lũ con đã lớn và có nhận thức, chị chỉ xin chồng một điều là đưa chị lên bờ đánh cho các con khỏi nhìn thấy, những giọt nước mắt đau đớn , xấu hổ,nhục nhã " như người ta bóp mạnh  một quả chanh " chỉ khi thằng Phác xông vào đánh trả bố nó ngăn không cho bố đánh mẹ, người đàn bà kia đau đớn vì rốt cuộc cái tình cảnh khốn nạn của chị vẫn không dấu nổi các con, không tránh được sự tổn thương trong tâm hồn của chúng. Chị chắp tay vái lấy vái để đứa con và ôm nó mà khóc tức tưởi, càng thương con chị càng không muốn chúng có suy nghĩ xấu về bố nó. Điều đó chứng tỏ người đàn bà ấy vẫn rất yêu chồng. Trong số những đứa con chị yêu thương thằng Phác nhất đơn giản vì nó giống bố như lột.

Bản thân Nguyễn Minh Châu đã từng nói " người viết văn sinh ra là để nâng giấc cho những con người bị cái xấu cái ác hay số phận đen đủi dồn đến cùng đường tuyệt lộ ". Người phụ nữ vùng biển kia số phận đen đủi, bị cuộc sống khốn khó cùng cực dồn đến cùng đường tuyệt lộ nhưng điều kì lạ là người phụ nữ ấy chưa bao giờ tuyệt vọng. Chị  chưa bao giờ nghĩ đến cái chết .Chị vẫn luôn tìm thấy niềm vui, niềm hạnh phúc nhỏ nhoi trong cuộc sống khốn khổ của chị . Bởi vậy, khi được nghe Đẩu hỏi " cả đời chị có lúc nào thật vui không ? " thì lập tức " trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như có một nụ cười ", chị ta trả lời rất hồn nhiên " có chứ ! vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng nó được ăn no…vả lại ở trên thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng sống hòa thuận vui vẻ ". Tất cả những điều trên không chỉ khiến cho Phùng  và Đẩu ngộ ra, vỡ ra rằng cuộc sống không hề đơn giản xuôi chiều, không chỉ có cái bề nổi hào nhoáng mà còn có cả phần khuất lấp, không chỉ có những quy luật tất yếu mà còn có cả những điều may rủi đầy bất trắc  khó lường. Mà điều quan trọng nhất là cả Phùng và Đẩu cả người đọc đều nhận thấy ở người phụ nữ vùng biển kia có bao điều thật đáng quý trọng, thật khâm phục và ngưỡng mộ. vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ ấy thật sự là vẻ đẹp của những hạt ngọc lấp lánh lâu nay chìm khuất trong cái lầm lụi cát bụi của đời thường.

Như vậy, có thể thấy rằng Nguyễn Minh Châu trên bước đường tìm tòi đổi mới Nguyễn Minh Châu không chỉ phản ánh chân thực hiện thực đời sống sau chiến tranh. Cho dù nó nghiệt ngã phũ phàng đến mức mà điều quan trọng là nhà văn đã chứng minh đưọc vẻ đẹp nhân cách của con người trong khó khăn của hoàn cảnh.

>> XEM THÊM: cảm nhận về nhân vật phùng

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục