T4, 11 / 2016 5:38 Chiều | helios

 Cho anh. Cho những nụ cười trong veo khi bên anh

[Coffee House].

Mưa chới với dưới những cột đèn cao áp sáng rực. Cô gái nhỏ à. Trời đang mưa đấy. Bất giác tôi nhớ thật nhiều. Miên man. Sao em lại thích ngắm mưa đến vậy? Có một bận cơn mưa đến bất chợt quá, hai đứa quyết định trú mưa dưới mái tôn nhà ai kêu lộp độp mãi. Mưa cũng mênh mang dưới ánh đèn vàng vọt đến vậy. Tôi hỏi em:

– Em thích mưa lắm à?

Hai bàn tay nhỏ của em còn bận đưa ra hứng mưa lang thang để nước luồn qua từng kẽ tay, đôi mi cong vút cứ ngước nhìn mãi lên trời. Em trả lời tựa bâng quơ:
 

– Em chỉ thích ngắm mưa thôi. Nhưng anh ý thích mưa!

mua-va-anh

Khoảnh khắc ấy mưa bão trong lòng tôi cũng nổi. Em còn làm tôi đau lòng đến bao giờ nữa? Em tôi bé nhỏ mà cứ cố chấp giữ mãi những kỉ niệm khiến em tiều tụy đến đau lòng… Bé nhỏ à! Em có biết mình ngốc nghếch lắm không? Em ở đâu giữa những cơn mưa này? .

[Mưa cuối thu. Trống hoác]

Trời mưa rồi kìa anh. Anh đang làm gì nhỉ? Anh có nhớ em chút nào không? Lạnh quá. Em thèm 1 cái xiết từ bàn tay anh, và bảo em cơn mưa này rồi sẽ tạnh thôi. Em chẳng biết từ bao giờ mình đã yêu mưa. Yêu từng giọt hối hả, từng giọt tí tách. Tiếng mưa buồn nhưng làm lòng em dịu nhẹ lắm. Mưa đẹp ,anh nhỉ? Thế mà trước ngày quen anh. Chẳng bao giờ em thích mưa cả. Anh và mưa! Một chiều mưa, anh đưa em về trong sũng sượt. Em cuống quýt xin lỗi, tại cơn mưa đến bất ngờ quá… Anh bảo: "Em ngốc thật, mưa thì có là gì. Em cũng bị ướt cùng anh đấy sao. Anh không đưa em về thì yên tâm thế nào đc". Em vui lắm. Ít nhất cũng đc đội chung một cơn mưa với anh. Em nhớ anh hay là nhớ cơn mưa ấy? Em đâu có ngốc. Chỉ là em thương anh thôi mà. Chỉ là em muốn đc ở bên cạnh anh thôi mà… .

Loading...

mua-thu

 

[Chuyện của những giọt mưa]

– Con người thật lạ. Chuyện yêu đương cũng thật phiền hà cậu ạ. – Ừ, đúng đấy. Hôm trước tớ thấy có 1 người bước song song 1 người, trên đầu ai cũng lụp xụp 1 mái ô. Cô gái bảo rằng mình cần thời gian, rằng anh và cô nên xa nhau. Chàng trai yên lặng hồi lâu rồi nói cô cứ việc đi, bao lâu anh sẽ vẫn ở đó chờ. Chiều hôm sau, lại có cô bé ngốc nghếch, hớt hải mang ô tới văn phòng cho anh, sợ anh đi làm về bị ướt, bị cảm. Anh ôm lấy cô bé. Thế là mặc tí tách, họ hôn nhau như để sưởi ấm. – Còn tớ thì luôn gặp 1 chàng ngốc. Cứ luôn ở sau những cơn mưa để dỗ dành, để an ủi 1 cô bé. Cô kể kể. Cô vui buồn. Anh cứ đi bên cạnh. Hình như anh chỉ cần thế thôi. Nhưng hình như anh buồn… Buồn theo cả mối quan hệ "không yêu được" của cô với hắn. Hắn ta đã có bóng hình thương nhớ, cớ sao còn ôm cô vào lòng chặt đến vậy? Dù sao đi nữa, cô cũng biết mình chỉ là "số 3 đơn độc" cớ sao còn mải miết yêu thương mệt nhoài đến vậy? .

400w9

[Chuyện của 3 người]

Một chiều xanh xao. Có cô gái trở về sau quãng thời gian định nghĩa cho yêu thương đã qua mấy mùa xuân hạ thu đông. Cô bảo muốn cưới. Anh gật đầu. Thế là cưới. Ngày anh cưới. Đúng ngày bão đổ. Trời đổ mưa thật to. Chẳng ai biết rằng chú rể cứ nhìn mãi về một phía. Nới có cô gái nọ. Xinh thật là xinh. Lặng lẽ đến rồi lặng lẽ rời đi. Trên môi chỉ toàn là nụ cười mà sao vô hồn quá. Có chàng trai nọ. Đứng lẻ loi, vẻ buồn ở đâu nặng trĩu, cứ đứng xa xa nhìn cô gái đang cười một mình kia. Anh chỉ muốn ôm cô cho đỡ lạnh thôi. Sẽ không hôn đâu mà……

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục