T6, 07 / 2016 4:44 Chiều | helios

Đề bài: Cảm nhận của em về truyện Sọ Dừa

Trong những câu chuyện cổ tích mà em đã đọc thì em thích nhất là câu chuyện Sọ Dừa, bởi đây là một câu chuyện đã được lưu truyền trong dân gian và truyện đã thể hiện ước mơ được đổi đời và mong muốn những điều tốt đẹp nhất, may mắn nhất sẽ với những con người hiền lành, lương thiện cũng như khao khát một xã hội công bằng, bình đẳng, nơi mà con người luôn được coi trọng. Và hơn thế, thông qua câu chuyện, nhân dân ta muốn gửi gắm đến con cháu của mình đừng có vì hình thức, vì dáng vẻ bên ngoài mà có thể đánh giá một con người, bởi nếu chỉ nhìn bề ngoài thì không thể nào có thể biết được bản chất bên trong. Cũng như ông cha ta đã nói: Đừng trông mặt mà bắt hình dong hay Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.

Câu chuyện mở đầu với một người đàn bà đã già mà vẫn chưa có được một mụn con, cũng giống như sự ra đời kỳ lạ của Thánh Gióng thì Sọ Dừa ra đời cũng có nhiều điểm khác biết. Nếu như người mẹ trong truyện Thánh Gióng vì ướm chân vào một vết chân lớn mà mang bầu thì người mẹ của Sọ Dừa lại đi vào rừng khát nước và uống nước trong một cái sọ dừa rồi mang bầu và sinh ra một đứa con có cái đầu tròn lông lốc, không thân, không chân tay gì cả. Nhưng như ông cha ta đã nói: mẹ nào mà nỡ vứt bỏ đứa con mình đã đẻ ra, vậy là bà mẹ vì quá thương con mà đã giữ con lại để nuôi nấng và đặt tên cho con là Sọ Dừa.

Bởi vì chỉ có mỗi cái đầu tròn lông lốc mà Sọ Dừa bị mọi người xung quanh xa lánh vì cái hình dáng của mình cũng như coi Sọ Dừa đích thị là một kẻ vô dụng bởi chàng chẳng làm được gì. Nhưng có phải Sọ Dừa không muốn làm hay muốn trốn việc đâu, mà chỉ đơn giản là với cái hình dạng của chàng thì chàng không thể nào có thể giúp ích được mẹ hay mọi người. Nhưng liệu câu chuyện chỉ có như vậy? Không, Sọ Dừa không thể nào ngồi yên để mẹ vất vả nuôi mình, chàng đã xin thưa với mẹ rằng mẹ hãy xin cho chàng việc chăn bò ở nhà của phú ông. Dù mẹ chàng có vẻ nghi ngờ nhưng cũng đành vì chiều lòng con mình mà đồng ý. Và thật sự là Sọ Dừa đã cho mọi người phải giật mình vì sau một thời gian, đàn bò mà Sọ Dừa chăn, con nào con nấy cũng no căng, béo mượt nên phú ông cũng rất hài lòng.

Loading...

Sọ Dừa có một bí mật mà chỉ riêng chàng biết, đó là những khi chàng chăn bò, khi đàn bò đang mải miết gặm cỏ thì chàng lại trút bỏ lớp vỏ bên ngoài và trở thành một chàng trai khôi ngô, tuấn tú và ngồi thổi sáo. Tiếng sáo của chàng còn lay động cả lòng người. Dù mẹ đã chiều Sọ Dừa để xin cho chàng đi làm việc nhưng mẹ chàng còn tỏ ra ngạc nhiên hơn khi Sọ Dừa ngỏ ý muốn lấy con gái phú ông về làm vợ. Làm sao lại có thể như thế được, khi Sọ Dừa chỉ là con nhà nghèo hèn, gia cảnh lại tầm thường vậy nên khi phú ông nghe thấy lời ngỏ ý của mẹ Sọ Dừa bèn phá lên cười đẩy mỉa mai, châm chọc. Nhưng dù sao thì cũng thử làm khó chàng bằng sính lễ. Nhưng những yêu cầu cao của phú ông, chàng đều làm được hết. Vì bị lóa mắt bởi những sính lễ mà Sọ Dừa đem đến, hay phú ông đang dần bị khuất phụ bởi đồng tiền, bởi một kẻ tham lam. Nhưng đến lần thứ 2, phú ông lại làm khó Sọ Dừa khi không biết có đứa con gái nào của ông ta sẽ đồng ý. Và ông ta thầm nghĩ, sẽ chẳng có đứa con gái nào của ta sẽ đồng ý và tất nhiên là phú ông sẽ có thể có hết những sính lễ kia.

Tuy nhiên, cô con gái út của phú ông đã làm ông ta thất vọng khi đã đồng ý lấy Sọ Dừa. Bởi chính nàng đã nhìn ra được bản chất tốt đẹp ở bên trong của Sọ Dừa. Trong khi hai cô chị thì dè bỉu, chê bai Sọ Dừa vì họ là những người chỉ ham giàu sang, quyền quý, thì cô Út lại đồng ý lấy Sọ Dừa dù biết là chàng có hình dạng kỳ dị nhưng trong chàng lại sáng lên một vẻ đẹp về phẩm chất cao quý.

Sau đó, Sọ Dừa đã cưới được cô Út và phép lạ đã biến chàng trở thành một chàng trai khôi ngô, tuấn tú cũng như nhà sự tài giỏi của chàng đã giúp chàng trở thành Trạng Nguyên. Từ câu chuyện này, ta có  thể thấy sự phân hóa giàu nghèo đã bị xóa nhòa bởi khoảng cách. NHững sự kỳ thị của con người với những người có vở bọc bên ngoài xấu xí, kỳ dị nhưng lại ẩn chứa ở bên trong một bản chất tốt đẹp. Tưởng chừng câu chuyện khép lại với sự ngỡ ngàng của mọi người, sự ghen tức của hai cô chị. Nhưng cũng vì sự tài trí của mình mà trước khi đi sứ Sọ Dừa đã dự tính được những mưu kế của hai người chị với cô Út nên chàng đã để lại cho nàng một số đồ vật để có thể phòng thân. Và hiển nhiên rằng linh cảm của chàng Sọ Dừa đã đúng, 2 cô chị của nàng Út đã hãm hại cô, nhưng do nàng đã có những đồ mà Sọ Dừa đã chuẩn bị cho nàng nên chàng nhanh chóng thoát nạn.

Việc Sọ Dừa trở về quê hương và đưa vợ về cùng mà không vạch trần sự độc ác của hai cô chị đã ráp tâm hãm hại em mà hành động của Sọ Dừa lại cho thấy dù không nói ra một lời nào nhưng hành động đó cũng khiến cho hai cô chị phải xấu hổ mà bỏ đi mất.

Câu chuyện khép lại mà để cho chúng ta nhiều bài học sâu sắc về cách nhìn nhận một con người không chỉ qua bề ngoài mà còn phải hiểu bản chất của họ – đó mới chính là cái đáng quý ở bên trong con người. Do vậy, mà câu chuyện không chỉ ở trong xã hội cũ mà nó còn phản ánh chính cuộc sống hiện tại – nơi mà sự ưa chuộng hình thức mà quên mất đi cái bản chất vốn có vẫn đang còn tồn tại. Tuy nhiên, trừ một bộ phận nhỏ đó thì tất cả chúng ta, những con người đang sống, đang hy vọng và niềm tin vào cái chính nghĩa, vào bản chất tốt đẹp của con người ta sẽ mãi mãi không bao giờ có thể thay đổi hay bị mất đi.

Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục